NƠI NHỮNG “VIÊN ĐƯỜNG HY VỌNG” BỊ BÃO TỐ VÙI LẤP – TIẾNG GỌI TỪ ĐIỂM TRƯỜNG CỐC DIỂN
Giữa những triền núi mây mù bao phủ của xã Phúc Lộc, có một nơi mà con chữ được viết bằng mồ hôi, nước mắt và cả lòng kiên trì đến tận cùng của những “người mẹ thứ hai”. Thế nhưng, sau cơn thịnh nộ của thiên tai, ngay cả một mái trường đơn sơ để che nắng che mưa giờ đây cũng trở thành niềm khao khát xa xỉ đối với 90 đứa trẻ vùng cao Cốc Diển.
Cốc Diển: Nơi “bốn không” giữa đại ngàn
Để đến được điểm trường Cốc Diển, các giáo viên phải vượt qua những cung đường mà có lẽ chỉ những người yêu nghề mãnh liệt mới dám đặt chân tới. Chiếc xe bán tải oằn mình băng qua những đoạn dốc dựng đứng, bùn lầy bết dính. Ở nơi này, 100% đồng bào dân tộc Dao Đỏ và Mông sinh sống trong cảnh “4 không”: Không điện lưới, không nước sạch, không sóng điện thoại ổn định và gần như không có lối thoát nghèo nếu thiếu đi con chữ.
Một thời rực rỡ và những hy vọng nhen nhóm
Năm 2020, niềm vui vỡ òa khi công trình “Mái ấm tình thương” được khánh thành với kinh phí 500 triệu đồng từ các nhà hảo tâm. Hai phòng học kiên cố mọc lên giữa núi rừng như một phép màu, mở ra trang mới cho giáo dục vùng cao. Những ngày ấy, tiếng cười đùa của trẻ thơ vang vọng khắp thung lũng, bữa cơm bán trú có thêm hạt gạo trắng, có ánh đèn năng lượng mặt trời soi sáng ước mơ của các em mỗi khi sương mù tràn về.
“Người mẹ” vùng cao và những nỗi niềm không tên
Thế nhưng, sự kiên cố của hạ tầng vẫn không khỏa lấp được sự khắc nghiệt của thực tại. Cô giáo Long Thị Loan và Nông Thị Thuyết – những người đã gắn bó nhiều năm tại đây – vẫn hằng ngày xách xô đi lấy nước khe suối về nấu ăn cho trò.
“Vào mùa đông, nhiệt độ xuống dưới 4°C, sương mù dày đặc tràn vào lớp. Không có điện, các giáo viên phải mở hết cửa để đón chút ánh sáng yếu ớt, cô và trò cứ thế run cầm cập mà viết từng nét chữ,” cô Loan bùi ngùi chia sẻ. Khổ nhất là những khi học trò ốm đau, các cô vừa làm thầy, vừa làm mẹ, thức trắng đêm chăm sóc giữa bốn bề rừng núi tĩnh mịch.
Cơn bão Matmo và hiện thực tan hoang
Niềm hy vọng về một mái trường kiên cố chưa kịp trọn vẹn thì tháng 10 năm ngoái, cơn bão Matmo ập đến. Những trận mưa xối xả gây sạt lở nghiêm trọng, vùi lấp và làm hư hỏng cấu trúc ngôi trường.
Hiện tại, điểm trường Cốc Diển đã bị tê liệt hoàn toàn. 90 em nhỏ bỗng chốc trở thành những đứa trẻ “vô gia cư” ngay trên chính mảnh đất học của mình. Để duy trì con chữ, các lớp học phải sơ tán, mượn tạm nhà dân xung quanh. Những căn nhà gỗ chật chội, thiếu ánh sáng giờ đây phải gồng mình chứa đựng sĩ số quá tải.
“Có những đứa trẻ Tết đến xuân về háo hức vì được lì xì, nhưng ở Cốc Diển, hết Tết rồi các em lại chẳng còn trường để trở lại học…” – Câu nói ấy cứ ám ảnh các giáo viên suốt chặng đường về.
Hình ảnh điểm trường Cốc Diển bị tàn phá nghiêm trọng bởi sạt lở đất
Lời hồi đáp từ trái tim: Dự án “Nắng Ấm Xuân Xanh”
Trước thực cảnh xót xa đó, Trung tâm Thực hành Nghề nghiệp PEC (Đại học Ngoại thương) phối hợp cùng tổ chức thiện nguyện Nắng Ấm chính thức phát động chiến dịch quyên góp nhằm hồi sinh điểm trường Cốc Diển.
các giáo viên không chỉ mang đến sách vở, quần áo hay những bữa cơm có thịt, mà mục tiêu lớn lao hơn là khôi phục lại môi trường học tập an toàn, lắp đặt hệ thống điện năng lượng mặt trời và hỗ trợ nhu yếu phẩm thiết yếu để các cô giáo yên tâm “gieo chữ”.
📌 THÔNG TIN QUYÊN GÓP: “NẮNG ẤM XUÂN XANH”
Hãy cùng các giáo viên nối lại giấc mơ dang dở cho 90 mầm non vùng cao:
|
![]() |
Mỗi đóng góp của quý vị, dù là nhỏ nhất, chính là một “viên đường hy vọng” giúp xua tan cái lạnh lẽo, bùn lầy và tăm tối tại Cốc Diển.












